Gốc > Chuyện nhỏ - ý nghĩa lớn > Nhị thập tứ hiếu(sưu tầm) >
Dương Trọng Thu @ 12:14 14/10/2010
Số lượt xem: 1632
Quần Áo Đơn Sơ Hiếu Thuận Mẹ
單 衣 順 母
Ðơn Y Thuận Mẫu
Quần Áo Đơn Sơ Hiếu Thuận Mẹ
In Simple Clothes, He Obeyed His Mother
Hiếu cảm nên từ Mẫn Tử Khiên
Gia đình hạnh phúc mãi đoàn viên
Quên mình bảo vệ hai em dại
Kế mẫu hồi tâm đấng thục hiền
"Tiên đả lô hoa" cha chợt tỉnh
Nghe lời con trẻ giữ lương duyên
Người xưa hành xử theo nhân tánh
Mấy kẻ đời nay giữ mối giềng
Trong các học trò của Khổng Phu Tử, có nhiều vị là hiếu tử danh vang, nổi bật nhất là Mẫn Tổn, cũng tức là Mẫn Tử Khiên. Ông sanh vào đời nhà Chu và là một người con chí hiếu. Lúc ông còn thơ ấu, mẹ ruột đã sớm qua đời, cha tục huyền với người đàn bà khác. Sau đó, người mẹ kế sanh thêm hai người em. Mẫn Tử Khiên vốn không phải con ruột nên bà kế mẫu thường xuyên ngược đãi. Tiết trời mùa đông, giá rét căm căm, bà lấy vải áo tốt mềm mại lót bông vào cho con bà. Còn Mẫn Tử Khiên thì lấy vải thô và độn vào hoa cỏ lau để làm áo. Tuy cả ba huynh đệ đều mặc áo ấm nhưng tâm trạng không giống nhau. Loại áo độn hoa cỏ lau thì không thể nào đủ ấm được, chỉ có áo bông mới có thể chịu đựng được nổi với cái giá rét mùa đông, cho nên Mẫn Tử Khiên thường lạnh run cầm cập. Có một ngày, cha của Mẫn Tử Khiên có việc cần ra ngoài, nên bèn bảo Mẫn Tử Khiên đánh xe. Trên đường đi, gió lạnh ren rét thổi vi vu làm cho Mẫn Tử Khiên chịu không nổi nên run lên bần bật, tay chân cũng không còn linh hoạt nữa. Bỗng nhiên vừa mới nhảy muỗi một tiếng, lập tức dây cương đang cầm, liền rơi xuống đất. Mẫn Tử Khiên rất sợ hãi và nét mặt biến sắc, đầu thụt vào, toàn thân run lẩy bẩy. Cha của Mân Tử Khiên thấy thế nên giận dữ quát:
"Tử Khiên, hôm nay trời không lạnh lắm, mày làm sao thế?"
Nói rồi ông giật phăng cái roi đánh xe và quất mạnh lên mình của Mẫn Tử Khiên, "Tiên đả lô hoa", quất ra hoa lau, làm cho chiếc áo đương mặc bị rách và để lộ lớp hoa cỏ lau độn bên trong. Ông sửng sốt trước cảnh tượng ấy và chợt hiểu ra tất cả. Bấy giờ, lửa giận nổi lên ba ngàn trượng, đùng đùng quay xe về nhà gặp vợ.
"Ngươi làm mẹ người ta kiểu nào, sao lại dám ngược đãi con ta. Ta có thể nào tha cho bà, bà hãy đi ngay."
Bà kế mẫu kinh hoàng thất vía, hoảng sợ hối lỗi. Mẫn Tử Khiên thấy thế, không tỏ nỗi vui lòng thích ý mà trái lại vội vàng quỳ xuống trước mặt cha thưa:
"Phụ thân! Còn mẹ ở lại, chỉ có mình con là bị lạnh. Nhưng mẹ đi rồi thì hai người em cũng đều phải chịu giá lạnh, không ai săn sóc, cúi vang cha đừng đuổi mẹ đi."
Người cha nghe xong, xúc động bùi ngùi, nước mắt lệ rơi.
"Tử Khiên! Ta có được đứa con hiền hậu như thế này, thật là không gì quý bằng, ta sẽ không đuổi bà ấy đi nữa."
Sau đó, ông nói với người vợ kế:
"Nếu từ nay bà còn tái phạm lỗi lầm, thì ta tuyệt sẽ không giữ bà ở lại."
Lúc đó, bà kế mẫu rất cảm động với lòng hiếu của Mẫn Tử Khiên và cũng hiểu chuyện nên tự giác hổ thẹn, sửa đổi lỗi lầm. Từ đó về sau, bà yêu thương Mẫn Tử Khiên như con ruột, không còn phân biệt nữa, cả nhà đoàn viên sum họp, hòa thuận quây quần. Sự tích ấy đời đời truyền lưu và chẳng biết đã làm bao nhiêu người ngưỡng mộ ngợi khen.
Có kệ khen rằng:
閔 氏 有 賢 郎
何 曾 怨 晚 娘
父 前 留 母 在
三 子 免 風 霜
Mẫn Thị hữu hiền lang
Hà tằng oán vãn nương
Phụ tiền lưu mẫu tại
Tam tử miễn phong sương
Họ Mẫn có con hiền
Chẳng hề oán kế mẫu
Xin cha, mẹ ở lại
Ba trẻ miễn gió sương



Ðơn Y Thuận Mẫu
Quần Áo Đơn Sơ Hiếu Thuận Mẹ
In Simple Clothes, He Obeyed His Mother
Hiếu cảm nên từ Mẫn Tử Khiên
Gia đình hạnh phúc mãi đoàn viên
Quên mình bảo vệ hai em dại
Kế mẫu hồi tâm đấng thục hiền
"Tiên đả lô hoa" cha chợt tỉnh
Nghe lời con trẻ giữ lương duyên
Người xưa hành xử theo nhân tánh
Mấy kẻ đời nay giữ mối giềng
Trong các học trò của Khổng Phu Tử, có nhiều vị là hiếu tử danh vang, nổi bật nhất là Mẫn Tổn, cũng tức là Mẫn Tử Khiên. Ông sanh vào đời nhà Chu và là một người con chí hiếu. Lúc ông còn thơ ấu, mẹ ruột đã sớm qua đời, cha tục huyền với người đàn bà khác. Sau đó, người mẹ kế sanh thêm hai người em. Mẫn Tử Khiên vốn không phải con ruột nên bà kế mẫu thường xuyên ngược đãi. Tiết trời mùa đông, giá rét căm căm, bà lấy vải áo tốt mềm mại lót bông vào cho con bà. Còn Mẫn Tử Khiên thì lấy vải thô và độn vào hoa cỏ lau để làm áo. Tuy cả ba huynh đệ đều mặc áo ấm nhưng tâm trạng không giống nhau. Loại áo độn hoa cỏ lau thì không thể nào đủ ấm được, chỉ có áo bông mới có thể chịu đựng được nổi với cái giá rét mùa đông, cho nên Mẫn Tử Khiên thường lạnh run cầm cập. Có một ngày, cha của Mẫn Tử Khiên có việc cần ra ngoài, nên bèn bảo Mẫn Tử Khiên đánh xe. Trên đường đi, gió lạnh ren rét thổi vi vu làm cho Mẫn Tử Khiên chịu không nổi nên run lên bần bật, tay chân cũng không còn linh hoạt nữa. Bỗng nhiên vừa mới nhảy muỗi một tiếng, lập tức dây cương đang cầm, liền rơi xuống đất. Mẫn Tử Khiên rất sợ hãi và nét mặt biến sắc, đầu thụt vào, toàn thân run lẩy bẩy. Cha của Mân Tử Khiên thấy thế nên giận dữ quát:
"Tử Khiên, hôm nay trời không lạnh lắm, mày làm sao thế?"
Nói rồi ông giật phăng cái roi đánh xe và quất mạnh lên mình của Mẫn Tử Khiên, "Tiên đả lô hoa", quất ra hoa lau, làm cho chiếc áo đương mặc bị rách và để lộ lớp hoa cỏ lau độn bên trong. Ông sửng sốt trước cảnh tượng ấy và chợt hiểu ra tất cả. Bấy giờ, lửa giận nổi lên ba ngàn trượng, đùng đùng quay xe về nhà gặp vợ.
"Ngươi làm mẹ người ta kiểu nào, sao lại dám ngược đãi con ta. Ta có thể nào tha cho bà, bà hãy đi ngay."
Bà kế mẫu kinh hoàng thất vía, hoảng sợ hối lỗi. Mẫn Tử Khiên thấy thế, không tỏ nỗi vui lòng thích ý mà trái lại vội vàng quỳ xuống trước mặt cha thưa:
"Phụ thân! Còn mẹ ở lại, chỉ có mình con là bị lạnh. Nhưng mẹ đi rồi thì hai người em cũng đều phải chịu giá lạnh, không ai săn sóc, cúi vang cha đừng đuổi mẹ đi."
Người cha nghe xong, xúc động bùi ngùi, nước mắt lệ rơi.
"Tử Khiên! Ta có được đứa con hiền hậu như thế này, thật là không gì quý bằng, ta sẽ không đuổi bà ấy đi nữa."
Sau đó, ông nói với người vợ kế:
"Nếu từ nay bà còn tái phạm lỗi lầm, thì ta tuyệt sẽ không giữ bà ở lại."
Lúc đó, bà kế mẫu rất cảm động với lòng hiếu của Mẫn Tử Khiên và cũng hiểu chuyện nên tự giác hổ thẹn, sửa đổi lỗi lầm. Từ đó về sau, bà yêu thương Mẫn Tử Khiên như con ruột, không còn phân biệt nữa, cả nhà đoàn viên sum họp, hòa thuận quây quần. Sự tích ấy đời đời truyền lưu và chẳng biết đã làm bao nhiêu người ngưỡng mộ ngợi khen.
Có kệ khen rằng:
閔 氏 有 賢 郎
何 曾 怨 晚 娘
父 前 留 母 在
三 子 免 風 霜
Mẫn Thị hữu hiền lang
Hà tằng oán vãn nương
Phụ tiền lưu mẫu tại
Tam tử miễn phong sương
Họ Mẫn có con hiền
Chẳng hề oán kế mẫu
Xin cha, mẹ ở lại
Ba trẻ miễn gió sương





Dương Trọng Thu @ 12:14 14/10/2010
Số lượt xem: 1632
Số lượt thích:
0 người
 
- Mẹ Cắn Ngón Tay Tim Con Đau Nhói (14/10/10)
- Tự Mình Nếm Thuốc (14/10/10)
- Lòng Hiếu Cảm Động Trời (14/10/10)
GIAO LƯU-TRAO ĐỔI