Gốc > Chuyện nhỏ - ý nghĩa lớn > Nhị thập tứ hiếu(sưu tầm) >
Dương Trọng Thu @ 15:25 14/10/2010
Số lượt xem: 1304
Nghe Sấm Khóc Mộ
聞 雷 泣 墓
Văn Lôi Khấp Mộ
Nghe Sấm Khóc Mộ
Hearing Thunders and Crying by the Grave
Tránh mặt hướng tây suốt cuộc đời
Vương Bầu khóc mẹ lúc mưa rơi
Sinh thời mẹ sợ cơn giông tố
Nước mất cha lìa hận chẳng vơi
Ẩn dật mở trường chăm sóc trẻ
Đọc câu sanh ngã phải ngừng lời
Cây khô bởi lệ người con hiếu
Nghĩa khí ngàn năm mãi sáng ngời
Vào thời Tam Quốc, nước Ngụy có một người con hiếu tử tên là Vương Bầu. Thân phụ ông làm quan triều nhà Ngụy. Về sau, nhà Tây Tấn diệt nước Ngụy thống nhất thiên hạ, cha Vương Bầu vì thế mà bị sát hại. Suốt đời ông, Vương Bầu không bao giờ ngồi xoay mặt về hướng tây vì Tây Tấn ở phía tây, để tỏ ý không bao giờ khuất phục dưới nhà Tây Tấn. Thân mẫu ông lúc sanh thời rất sợ nghe tiếng sấm nổ. Vì thế sau khi qua đời, Vương Bầu đích thân mai táng mẹ mình tại một nơi vắng vẻ, tịch tĩnh trong rừng núi. Mỗi khi trời có mưa gió và khi ông nghe tiếng sấm nổ, Vương Bầu liền chạy vội đến cạnh mộ mẹ và an ủi khóc rằng: "Nhi tử Vương Bầu ở đây bầu bạn với mẹ, mẹ đừng sợ nữa, mẹ đừng sợ nữa." Nhiều năm tháng trôi qua, ông khóc nhiều đến nỗi nước mắt thấm xuống gốc cây bách trăm năm bên cạnh đang tốt tươi trở nên khô héo và chết đi. Biết Vương Bầu là bậc nhân tài, vua nhà Tây Tấn thường mời ông ra làm quan nhưng ông nhất định không chịu, ông chỉ ở nhà mở trường dạy học, mỗi khi đọc Thi Kinh tới đoạn, "Ai ai phụ mẫu, sanh ngã cù lao", nhớ lắm mẹ cha, người đã khổ nhọc vì sanh ta, thì tự nhiên thương cảm không giằng được giòng nước mắt, học trò thấy thế cảm động và bỏ thơ Lục Nga không học nữa. Hậu nhân đời sau thường dùng câu thơ này để diễn tả người con có lòng hiếu, tưởng nhớ đến phụ mẫu.
Có kệ khen rằng:
慈 母 怕 聞 雷
冰 魂 宿 夜 臺
阿 香 時 一 震
到 墓 繞 千 迴
Từ mẫu phạ văn lôi
Băng hồn túc dạ đài
A Hương thời nhất chấn
Đáo mộ nhiễu thiên hồi
Mẹ hiền sợ tiếng sấm
Hồn lạnh qua đêm dài
A Hương vừa nổi chấn
Đến mộ nhiễu ngàn lần





Văn Lôi Khấp Mộ
Nghe Sấm Khóc Mộ
Hearing Thunders and Crying by the Grave
Tránh mặt hướng tây suốt cuộc đời
Vương Bầu khóc mẹ lúc mưa rơi
Sinh thời mẹ sợ cơn giông tố
Nước mất cha lìa hận chẳng vơi
Ẩn dật mở trường chăm sóc trẻ
Đọc câu sanh ngã phải ngừng lời
Cây khô bởi lệ người con hiếu
Nghĩa khí ngàn năm mãi sáng ngời
Vào thời Tam Quốc, nước Ngụy có một người con hiếu tử tên là Vương Bầu. Thân phụ ông làm quan triều nhà Ngụy. Về sau, nhà Tây Tấn diệt nước Ngụy thống nhất thiên hạ, cha Vương Bầu vì thế mà bị sát hại. Suốt đời ông, Vương Bầu không bao giờ ngồi xoay mặt về hướng tây vì Tây Tấn ở phía tây, để tỏ ý không bao giờ khuất phục dưới nhà Tây Tấn. Thân mẫu ông lúc sanh thời rất sợ nghe tiếng sấm nổ. Vì thế sau khi qua đời, Vương Bầu đích thân mai táng mẹ mình tại một nơi vắng vẻ, tịch tĩnh trong rừng núi. Mỗi khi trời có mưa gió và khi ông nghe tiếng sấm nổ, Vương Bầu liền chạy vội đến cạnh mộ mẹ và an ủi khóc rằng: "Nhi tử Vương Bầu ở đây bầu bạn với mẹ, mẹ đừng sợ nữa, mẹ đừng sợ nữa." Nhiều năm tháng trôi qua, ông khóc nhiều đến nỗi nước mắt thấm xuống gốc cây bách trăm năm bên cạnh đang tốt tươi trở nên khô héo và chết đi. Biết Vương Bầu là bậc nhân tài, vua nhà Tây Tấn thường mời ông ra làm quan nhưng ông nhất định không chịu, ông chỉ ở nhà mở trường dạy học, mỗi khi đọc Thi Kinh tới đoạn, "Ai ai phụ mẫu, sanh ngã cù lao", nhớ lắm mẹ cha, người đã khổ nhọc vì sanh ta, thì tự nhiên thương cảm không giằng được giòng nước mắt, học trò thấy thế cảm động và bỏ thơ Lục Nga không học nữa. Hậu nhân đời sau thường dùng câu thơ này để diễn tả người con có lòng hiếu, tưởng nhớ đến phụ mẫu.
Có kệ khen rằng:
慈 母 怕 聞 雷
冰 魂 宿 夜 臺
阿 香 時 一 震
到 墓 繞 千 迴
Từ mẫu phạ văn lôi
Băng hồn túc dạ đài
A Hương thời nhất chấn
Đáo mộ nhiễu thiên hồi
Mẹ hiền sợ tiếng sấm
Hồn lạnh qua đêm dài
A Hương vừa nổi chấn
Đến mộ nhiễu ngàn lần





Dương Trọng Thu @ 15:25 14/10/2010
Số lượt xem: 1304
Số lượt thích:
0 người
 
- Quạt Gối Ấm Chăn (14/10/10)
- Làm Thuê Nuôi Mẹ (14/10/10)
- Giấu Quýt Cho Mẹ (14/10/10)
- Giấu Quýt Cho Mẹ (14/10/10)
- Khắc Gỗ Thờ Cha Mẹ (14/10/10)
GIAO LƯU-TRAO ĐỔI