THƯ VIỆN TÀI NGUYÊN

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Dương Trọng Thu)

TRANG RIÊNG

Ý KIẾN CỦA BẠN

Bạn thấy website Giáo dục và Cuộc sống như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    BANER_TANG_BAN_TUYET_DEP.swf Aodai.swf On_nghia_sinh_thanh.flv Tnh_cha.flv Buu_thap.flv Bien_hatchieu_nay.flv Bai_ca_dao_dau_doi.flv Be_choi_trung_thu.flv An_tinh_ta_da_trao_nhau.flv CUUNON_CHUC_TET.swf Diendanhaiduongcom19072_12.jpg 11231.jpg Toiang.gif 1375195410292090149.gif Danh_ngon.flv Mauchuvietbangchuhoadung.png Mauchuvietbangchuhoadung.png Tu.jpg Loonapix_13677513752506332107.jpg Calendarika_136776977321559632_1024x768.jpg

    Sắp xếp dữ liệu

    XIN CHÀO

    2 khách và 0 thành viên

    DỊCH TRANG NÀY SANG...



    Tra theo từ điển:



    THƯ VIỆN LIÊN KẾT

    BÁCH KHOA TOÀN THƯ

    Điểm báo

    Gốc > Chuyện nhỏ - ý nghĩa lớn > Nhị thập tứ hiếu(sưu tầm) >

    Nghe Sấm Khóc Mộ

    聞 雷 泣 墓
    Văn Lôi Khấp Mộ
    Nghe Sấm Khóc Mộ
    Hearing Thunders and Crying by the Grave

    Tránh mặt hướng tây suốt cuộc đời
    Vương Bầu khóc mẹ lúc mưa rơi
    Sinh thời mẹ sợ cơn giông tố
    Nước mất cha lìa hận chẳng vơi
    Ẩn dật mở trường chăm sóc trẻ
    Đọc câu sanh ngã phải ngừng lời
    Cây khô bởi lệ người con hiếu
    Nghĩa khí ngàn năm mãi sáng ngời

    Vào thời Tam Quốc, nước Ngụy có một người con hiếu tử tên là Vương Bầu. Thân phụ ông làm quan triều nhà Ngụy. Về sau, nhà Tây Tấn diệt nước Ngụy thống nhất thiên hạ, cha Vương Bầu vì thế mà bị sát hại. Suốt đời ông, Vương Bầu không bao giờ ngồi xoay mặt về hướng tây vì Tây Tấn ở phía tây, để tỏ ý không bao giờ khuất phục dưới nhà Tây Tấn. Thân mẫu ông lúc sanh thời rất sợ nghe tiếng sấm nổ. Vì thế sau khi qua đời, Vương Bầu đích thân mai táng mẹ mình tại một nơi vắng vẻ, tịch tĩnh trong rừng núi. Mỗi khi trời có mưa gió và khi ông nghe tiếng sấm nổ, Vương Bầu liền chạy vội đến cạnh mộ mẹ và an ủi khóc rằng: "Nhi tử Vương Bầu ở đây bầu bạn với mẹ, mẹ đừng sợ nữa, mẹ đừng sợ nữa." Nhiều năm tháng trôi qua, ông khóc nhiều đến nỗi nước mắt thấm xuống gốc cây bách trăm năm bên cạnh đang tốt tươi trở nên khô héo và chết đi. Biết Vương Bầu là bậc nhân tài, vua nhà Tây Tấn thường mời ông ra làm quan nhưng ông nhất định không chịu, ông chỉ ở nhà mở trường dạy học, mỗi khi đọc Thi Kinh tới đoạn, "Ai ai phụ mẫu, sanh ngã cù lao", nhớ lắm mẹ cha, người đã khổ nhọc vì sanh ta, thì tự nhiên thương cảm không giằng được giòng nước mắt, học trò thấy thế cảm động và bỏ thơ Lục Nga không học nữa. Hậu nhân đời sau thường dùng câu thơ này để diễn tả người con có lòng hiếu, tưởng nhớ đến phụ mẫu.

    Có kệ khen rằng:

    慈 母 怕 聞 雷
    冰 魂 宿 夜 臺
    阿 香 時 一 震
    到 墓 繞 千 迴

    Từ mẫu phạ văn lôi
    Băng hồn túc dạ đài
    A Hương thời nhất chấn
    Đáo mộ nhiễu thiên hồi

    Mẹ hiền sợ tiếng sấm
    Hồn lạnh qua đêm dài
    A Hương vừa nổi chấn
    Đến mộ nhiễu ngàn lần








    Nhắn tin cho tác giả
    Dương Trọng Thu @ 15:25 14/10/2010
    Số lượt xem: 1304
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến